CLICK HERE FOR THOUSANDS OF FREE BLOGGER TEMPLATES »
“Hỡi anh em, ta hãy trung tín cùng Đức Chúa Trời cho đến chết ; cho đến chết, không một điều gì có thể dập tắt lòng thương mến Chúa Giêsu Kitô trong trái tim ta" (Những lời sau cùng của Chân Phước Anrê Phú Yên)

1.3.15

Người Hồi giáo bày tỏ tình đoàn kết với các Kitô hữu Đông Phương trong Mùa Chay


***

Muslim4LentWHĐ (28.02.2015) – Trong Mùa Chay này, nhiều người Hồi giáo trên toàn thế giới đã thực hiện những việc hy sinh, như một dấu chỉ đoàn kết với các Kitô hữu. Mục tiêu là để gửi đi một thông điệp bình an, sau những bi kịch mà hiện có rất nhiều Kitô hữu trên khắp hành tinh đang là nạn nhân.

Trên mạng xã hội Twitter, những người tham gia chiến dịch đoàn kết trong Mùa Chay này đã gặp nhau qua hashtag #Muslims4Lent (người Hồi giáo vì Mùa Chay). Có người đã đăng cả hình ảnh của mình với tấm biểu ngữ trên tay.

Đây không phải là việc chay tịnh, nhưng là mỗi ngày hy sinh một niềm vui nhỏ bé hoặc từ bỏ một thói quen xấu. Chúng ta có thể được đọc trên Twitter những dòng như: “Tôi là Saadia, một tín đồ Hồi giáo người Mỹ; trong tình liên đới, tôi sẽ không ăn McDonald trong 40 ngày tới”.

Những người khác lại hứa sẽ không cãi nhau với anh chị em mình, không uống nước ngọt, ăn kẹo hoặc không đi mua sắm.

Sáng kiến ​​này do Bassel Rich, một tín đồ Hồi giáo và là doanh nhân người Mỹ 28 tuổi, đưa ra. Anh lấy cảm hứng từcác sinh viên không phải người Hồi giáo ở trường đại học cũ của mình, các sinh viên này đã tham gia “Fast-a-thon”, một hiệp hội sinh viên Hồi giáo ăn chay.

Anh Bassel Riche giải thích với nhật báo The Independent của Anh quốc: “Mặc dù những gì mà các kẻ cực đoan của chúng tôi đã gây ra để xuyên tạc tôn giáo của chúng tôi, chúng tôi vẫn tin vào hoà bình, tình yêu, sự khoan dung và hòa hợp với các tôn giáo khác. Mục đích là để biết ơn nhiều Kitô hữu đã luôn thể hiện lòng yêu mến và tôn trọng đối với Hồi giáo”.

Trong số những người tham gia, có nhiều người sống tại Hoa Kỳ. Người ta thấy có nhiều phụ nữ, che mạng hay không, và những người đàn ông thuộc mọi lứa tuổi.

(La Croix)



Minh Đức

->Đọc thêm...

Bản gợi ý xét mình xưng tội của Đức Thánh Cha Phanxicô trong Mùa Chay


Trong Mùa Chay, người Công giáo luôn được khuyến khích đến với bí tích Giải tội. Để giúp các tín hữu xét mình chuẩn bị xưng tội, Đức Thánh Cha Phanxicô đã đưa ra một số gợi ý.
Sau khi giải thích ngắn gọn về lý do tại sao cần phải xưng tội –“bởi vì chúng ta đều là những người tội lỗi”– Đức Thánh Cha đặt 30 câu hỏi cho việc xét mình để có thể xưng tội “cách tốt nhất”.
Bản hướng dẫn xét mình này là một phần của tập sách 28 trang bằng tiếng Ý do nhà xuất bản Vatican phát hành. Đức Thánh Cha Phanxicô đã tặng 50.000 tập sách cho các tín hữu tham dự buổi đọc kinh Truyền tin trưa Chúa nhật 22 tháng Hai vừa qua, Chúa nhật thứ nhất Mùa Chay.


Tập sách có nhan đề “Hãy bảo vệ tâm hồn”, nhằm giúp các tín hữu có thêm sức mạnh bước vào cuộc chiến đấu chống lại sự dữ và chọn sự lành.
Tập sách gồm những điều căn bản trong đạo: Kinh Tin Kính, các ơn Chúa Thánh Thần, Mười Điều Răn và Tám Mối Phúc Thật. Sách cũng giải thích về bảy bí tích và lectio divina –một cách cầu nguyện bằng Kinh Thánh– để nghe được rõ hơn “Chúa muốn nói gì với chúng ta” và “để chúng ta được Chúa Thánh Thần biến đổi”.
Nhan đề của cuốn sách lấy ý từ một bài giảng trong Thánh lễ ban sáng của Đức Thánh Cha, trong đó ngài nói rằngngười Kitô hữu phải gìn giữ và bảo vệ tâm hồn mình, “cũng giống như bảo vệ ngôi nhà – bằng một ổ khóa”.

Đức Thánh Cha đặt câu hỏi: “Những tư tưởng xấu, những ý định xấu, những ganh tị và thèm muốn có hay vào nhà chúng ta không? Ai mở cửa cho chúng? Làm cách nào chúng vào được?”
Bài giảng trong Thánh lễ hôm 10-10-2014, cũng được trích in trong tập sách này, nói rằng cách tốt nhất để bảo vệ tâm hồn là xét mình mỗi ngày, để xem mình đã làm điều gì xấu, đã thiếu sót điều gì tốt đối với Chúa, với tha nhân và vớichính mình.
Một số câu hỏi gợi ý trong bản hướng dẫn xét mình như sau:
– Tôi có trở về với Chúa khi tôi gặp khốn khó không?
– Tôi có tham dự Thánh lễ ngày Chúa nhật và các ngày lễ buộc không?
– Tôi có cầu nguyện sáng tối không?
– Tôi có hổ thẹn khi tỏ mình là người Kitô hữu không?
– Tôi có đi ngược lại chương trình của Thiên Chúa không?
– Tôi có ganh tị, nóng nảy, thiên kiến không?
– Tôi có trung thực và công bằng với mọi người hay tôi cổ võ cho “nền văn hóa vứt bỏ” ?
– Trong các mối tương quan hôn nhân và gia đình, tôi có sống đạo đức như Phúc Âm đã dạy không?
– Tôi có kính trọng cha mẹ không?
– Tôi có chối bỏ cuộc sống mới được tượng thai không? Tôi có tiêu huỷ hồng ân sự sống không? Tôi có cộng tác vào việc ấy không?
– Tôi có tôn trọng môi trường không?
– Tôi có vừa theo Chúa vừa theo thế gian không?
– Tôi có quá độ trong việc ăn uống, hút thuốc và giải trí không?
– Tôi có lo lắng quá mức về đời sống vật chất và của cải không?
– Tôi sử dụng thời giờ như thế nào? Tôi có lười biếng không?
– Tôi có đòi người khác phải phục vụ mình không?
– Tôi có mong muốn báo thù, nuôi dưỡng thù hận không?
– Tôi có hiền lành, khiêm tốn và xây dựng hòa bình không?
Đức Thánh Cha nói, người Công giáo cần phải xưng tội, bởi vì ai cũng cần được tha thứ tội lỗi, tha thứ những cách“chúng ta suy nghĩ và hành động trái với Phúc Âm”.
“Ai bảo mình vô tội thì người ấy là kẻ nói dối hoặc bị mù”.
Xưng tội chính là lúc hoán cải chân thành, là lúc bày tỏ niềm tin tưởng vào Thiên Chúa là Đấng sẵn sàng tha thứ cho con cái mình và giúp chúng quay về con đường theo bước Chúa Giêsu.
(CNS)

WHĐ –

->Đọc thêm...

26.2.15

->Đọc thêm...

23.2.15

Đừng Làm Người Nhiều Chuyện ( ĐĐ Thích Thiện Tuệ )

->Đọc thêm...

22.2.15

Sứ điệp Mùa Chay năm 2015 của Đức Thánh Cha Phanxicô


“Anh em hãy vững lòng” (Giacôbê 5,8)

Anh chị em thân mến,
Mùa Chay là thời gian canh tân đối với toàn Giáo hội, mỗi cộng đoàn và mỗi tín hữu. Trước hết đó là “thời gian ân sủng” (2 Cr 6,2). Thiên Chúa không đòi hỏi chúng ta điều gì mà chính Ngài lại không ban cho chúng ta trước: “Chúng ta yêu thương vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước” (1 Ga 4,19). Chúa không dửng dưng với chúng ta. Mỗi người trong chúng ta đều có chỗ trong lòng của Ngài, Ngài biết đích danh chúng ta, chăm sóc và đi tìm chúng ta mỗi khi chúng ta bỏ Ngài. Chúa quan tâm đến mỗi người chúng ta; tình yêu không cho phép Chúa dửng dưng với những gì xảy đến với chúng ta. Thường thì khi chúng ta mạnh khoẻ và dễ chịu, chúng ta quên mất những người khác (Chúa Cha không bao giờ làm như thế): chúng ta không quan tâm đến những vấn đề của họ, những nỗi đau và bất công họ đang chịu... Tâm hồn chúng ta trở nên lạnh lùng. Bao lâu tôi còn tương đối mạnh khoẻ và dễ chịu, thì tôi chẳng nghĩ đến những người không được khoẻ mạnh. Ngày nay, thái độ vô cảm ích kỷ này mang một chiều kích toàn cầu, đến độ chúng ta có thể nói đó là một thứ toàn cầu hoá thói vô cảm. Đây là một vấn đề mà người Kitô hữu chúng ta cần phải đương đầu.
Khi Dân Chúa trở về với tình yêu của Ngài, họ sẽ tìm ra những câu trả lời cho những vấn nạn mà lịch sử không ngừng nêu lên. Một trong những thách đố khẩn cấp nhất mà tôi muốn đề cập trong Sứ điệp này chính là hiện tượng toàn cầu hóa thói vô cảm.

Vô cảm đối với tha nhân và với Thiên Chúa cũng là một cám dỗ thực sự đối với các Kitô hữu chúng ta. Vì thế, hằng năm vào Mùa Chay chúng ta cần nghe lại lời các ngôn sứ lên tiếng thức tỉnh lương tâm chúng ta.

Thiên Chúa không dửng dưng đối với thế giới chúng ta, Ngài yêu thương thế giới đến độ ban Con của Ngài để cứu rỗi chúng ta. Trong mầu nhiệm nhập thể, trong cuộc sống trần thế, trong mầu nhiệm sự chết và sống lại của Con Thiên Chúa, cánh cửa giữa Thiên Chúa và con người, giữa trời và đất, đã mở ra một lần và luôn mãi. Giáo hội như bàn tay giữ cho cánh cửa ấy luôn mở, qua việc công bố Lời Chúa, cử hành các bí tích, và làm chứng cho đức tin sống động nhờ đức ái (x. Gl 5,6). Nhưng thế giới lại có xu hướng thu mình lại và đóng chặt cánh cửa mà qua đó Thiên Chúa đi vào thế giới và thế giới đến với Thiên Chúa. Thế nên nếu Giáo hội, như là bàn tay, có bị từ khước, bị nghiền nát và mang thương tích thì chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Vì vậy Dân Chúa cần canh tân nội tâm, để không trở nên vô cảm và không thu mình lại. Để giúp cho việc canh tân này, tôi xin đề nghị suy tư 3 câu Kinh Thánh sau đây:

1. “Nếu một chi thể đau, thì mọi chi thể cùng đau” (1 Cr 12,26) – Giáo hội

Tình yêu của Thiên Chúa phá vỡ sự vô cảm ấy, một thái độ khép kín tai hại. Giáo hội trao tặng chúng ta tình yêu này qua giáo huấn, và nhất là qua chứng tá của mình. Nhưng chúng ta chỉ có thể làm chứng về điều mà chính chúng ta đã cảm nghiệm. Kitô hữu là người để Thiên Chúa mặc cho mình lòng nhân từ và thương xót của Ngài, mặc lấy Chúa Kitô, để giống như Chúa Kitô, trở nên tôi tớ của Thiên Chúa và của người khác. Chúng ta thấy rõ điều này trong Phụng vụ Thứ Năm Tuần Thánh qua nghi thức rửa chân. Phêrô không muốn Chúa Giêsu rửa chân cho ông, nhưng ông đã hiểu ra rằng Chúa Giêsu không muốn chỉ nêu gương về cách thức chúng ta phải rửa chân cho nhau. Chỉ những ai để cho Chúa Giêsu rửa chân mình trước thì người ấy mới có thể phục vụ người khác như thế. Chỉ người nào được “dự phần” với Ngài (Ga 13,8) thì mới có thể phục vụ người khác.

Mùa Chay là thời gian thuận tiện chúng ta để cho Chúa Kitô phục vụ mình - nhờ đó chúng ta trở nên giống Ngài hơn, mỗi khi chúng ta lắng nghe Lời Chúa và lãnh nhận các bí tích, đặc biệt là bí tích Thánh Thể. Nơi đó chúng ta trở thành điều mà chúng ta lãnh nhận: trở nên Thân Mình Chúa Kitô. Trong thân mình này, không có chỗ cho thói vô cảm rất thường chiếm lĩnh tâm hồn chúng ta. Vì ai thuộc về Chúa Kitô thì cũng thuộc về một thân mình duy nhất và trong Chúa chúng ta không được dửng dưng đối với nhau. “Vì nếu một chi thể đau, thì mọi chi thể cùng đau; và nếu một chi thể được vinh dự thì mọi chi thể đều được chia sẻ niềm vui ấy” (1 Cr 12,26).

Giáo hội là cộng đoàn các thánh thông công không chỉ vì gồm có các thánh, nhưng còn vì Giáo hội là một cộng đoàn hiệp thông trong những điều thánh thiện: tình yêu của Thiên Chúa được tỏ lộ cho chúng ta trong Chúa Kitô và tất cả những hồng ân của Ngài. Trong những hồng ân ấy cũng có lời đáp lại của những người để cho tình yêu này chạm đến. Trong cộng đoàn các thánh, khi chia sẻ những điều thánh thiện này, không ai chiếm hữu cho riêng mình, nhưng chia sẻ mọi sự với người khác. Và vì chúng ta được liên kết với nhau trong Chúa, chúng ta mới có thể làm gì đó cho những ai còn ở xa Giáo hội, là những người mà tự sức chúng ta chẳng bao giờ đến được với họ, vì cùng với họ và cho họ, chúng ta xin Chúa cho tất cả chúng ta biết mở ra với công trình cứu độ của Ngài.

2. “Em ngươi đâu?” (St 4,9) – Các giáo xứ và các cộng đoàn

Những gì đã nói về Giáo hội hoàn vũ thì cũng phải được áp dụng cho đời sống của các giáo xứ và các cộng đoàn. Các tổ chức Giáo hội này có giúp chúng ta cảm nghiệm được mình thuộc về một thân mình duy nhất hay không? Một thân mình lãnh nhận và chia sẻ những gì Thiên Chúa muốn ban tặng? Một thân mình biết nhận ra và chăm sóc những phần tử yếu đuối nhất, nghèo khổ nhất và bé nhỏ nhất? Hay chúng ta trốn chạy vào một tình yêu phổ quát, ôm trọn cả thế giới mà lại không nhìn thấy người nghèo Lazarô ngồi trước cửa nhà đóng kín của chúng ta? (x. Lc 16,19-31).
Để lãnh nhận những gì Chúa ban cho chúng ta và làm cho chúng mang lại hoa trái dồi dào, chúng ta cần vượt qua những ranh giới của Giáo hội hữu hình theo hai cách.
Thứ nhất, bằng cách hợp lời cầu nguyện với Giáo hội trên thiên quốc. Lời cầu nguyện của Giáo hội ở trần thế làm nên một cộng đoàn hiệp thông phục vụ và mưu ích cho nhau, lời cầu nguyện ấy bay lên tới tôn nhan Thiên Chúa. Cùng với các thánh đã tìm được sự sung mãn trong Thiên Chúa, chúng ta là thành phần cộng đoàn hiệp thông ấy, trong đó tình yêu chế ngự thói vô cảm. Giáo hội trên thiên quốc không hoan hỉ vì đã quay lưng với những đau khổ của trần thế để vui mừng trong cảnh huy hoàng của riêng mình. Nhưng các thánh đã được hân hoan chiêm ngắm chiến thắng rồi: nhờ cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu, các ngài đã vĩnh viễn chiến thắng thái độ vô cảm, cứng lòng và thù hận. Bao lâu chiến thắng ấy của tình yêu chưa thấm nhập vào toàn thế giới, thì các thánh vẫn đồng hành với chúng ta trên đường lữ thứ. Thánh Têrêsa Lisieux, tiến sĩ Hội Thánh, đã bày tỏ xác tín rằng niềm vui trên trời về chiến thắng của Tình yêu chịu đóng đinh vẫn chưa trọn vẹn bao lâu còn một người trên trần thế phải chịu đau khổ và khóc than: “Con hy vọng rằng ở trên trời con sẽ không phải ngồi không, mong ước của con là vẫn tiếp tục làm việc cho Giáo hội và cho các linh hồn” (Thư 254 ngày 14-7-1897).

Chúng ta cũng tham dự vào công phúc và niềm vui của các thánh, cũng như cả các ngài cũng tham dự vào cuộc chiến đấu và niềm khao khát hoà bình và hoà giải của chúng ta. Niềm vui của các thánh trong chiến thắng của Chúa Kitô Phục Sinh cho chúng ta sức mạnh để nỗ lực vượt thắng thói vô cảm và cứng lòng.
Cách thứ hai, mỗi cộng đoàn Kitô hữu được kêu gọi ra khỏi chính mình để dấn thân vào đời sống của xã hội rộng lớn hơn mà mình cũng là thành phần, nhất là với những người nghèo và những người ở xa Giáo hội. Giáo hội tự bản chất là truyền giáo, Giáo hội không co cụm vào mình, nhưng được sai đến với mọi quốc gia và mọi dân tộc.
Sứ mạng của Giáo hội là kiên trì làm chứng cho Đấng muốn đưa tất cả tạo thành và từng người về cùng Chúa Cha. Sứ mạng ấy là đem đến cho mọi người một tình yêu không được lặng câm. Giáo hội bước theo Chúa Giêsu Kitô trên con đường đến với từng con người, cho đến tận cùng trái đất (x. Cv 1,8). Như thế, nơi mỗi người khác, chúng ta phải nhìn thấy họ là người anh chị em mà Chúa Kitô đã chịu chết và sống lại cho họ. Điều chúng ta nhận lãnh, thì chúng ta cũng lãnh nhận cho họ nữa. Cũng thế, những gì những người anh chị em chúng ta có, chính là một món quà cho Giáo hội và cho toàn thể nhân loại.
Anh chị em thân mến, tôi mong muốn biết bao rằng nơi nào Giáo hội hiện diện, đặc biệt là các giáo xứ và các cộng đoàn của chúng ta, nơi ấy sẽ trở thành những hải đảo thương xót giữa lòng đại dương vô cảm!

3. “Anh em hãy vững lòng!” (Gc 5,8) – Cá nhân Kitô hữu

Cả trong tư cách là những cá nhân, chúng ta cũng bị cám dỗ sống vô cảm. Khi bị chìm ngập trong những tin tức và hình ảnh kinh hoàng về đau khổ của con người, chúng ta thường cảm thấy mình hoàn toàn không có khả năng giúp đỡ. Phải làm gì để không bị vướng vào cái vòng xoáy khốn cùng và bất lực ấy?
Trước hết, chúng ta có thể hiệp thông cầu nguyện với Giáo hội ở trần thế và Giáo hội trên thiên quốc. Chúng ta đừng coi thường lời cầu nguyện có sức mạnh của biết bao người hiệp nhất với nhau! Sáng kiến 24 giờ cho Chúa, mà tôi mong ước sẽ được cử hành vào các ngày 13-14 tháng Ba trong toàn Giáo hội, cả ở cấp giáo phận, sẽ là dấu chỉ cho thấy cần thiết phải cầu nguyện.
Thứ hai, chúng ta có thể giúp đỡ bằng những việc bác ái, cho những người ở gần cũng như những người ở xa Giáo hội, qua nhiều tổ chức bác ái của Giáo hội. Mùa Chay là thời gian thuận tiện để bày tỏ mối quan tâm này đối với người khác, qua những dấu chỉ –tuy bé nhỏ nhưng cụ thể– nói lên rằng chúng ta thuộc về một gia đình nhân loại duy nhất.
Thứ ba, đau khổ của người khác là một lời mời gọi hoán cải, vì sự thiếu thốn của họ nhắc nhở tôi rằng cuộc đời tôi rất mong manh, và tôi lệ thuộc vào Thiên Chúa và anh chị em mình. Nếu chúng ta khiêm tốn cầu xin ơn Chúa và chấp nhận những giới hạn của mình, thì chúng ta sẽ tin tưởng vào những khả năng vô biên mà tình yêu của Thiên Chúa dành sẵn cho chúng ta. Và chúng ta có thể chống lại cám dỗ của ma quỷ khi tưởng mình có thể cứu thoát bản thân và thế giới bằng sức riêng mình.
Để thắng được thói vô cảm và ảo tưởng tự lập của chúng ta, tôi muốn mời gọi mọi người sống Mùa Chay này như một dịp huấn luyện tâm hồn - theo cách nói của Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI (x. Thông điệp Deus caritas est, 31). Một con tim biết thương xót không có nghĩa là một con tim yếu đuối. Ai muốn tỏ lòng xót thương thì phải có một con tim mạnh mẽ, vững vàng, đóng lại trước Satan, nhưng mở ra cho Thiên Chúa; một con tim để cho Thánh Linh xuyên thấu và dẫn đi trên những nẻo đường tình yêu đến với anh chị em mình; và cuối cùng, một con tim nghèo, nhận ra sự nghèo hèn của chính mình và sẵn sàng trao tặng người khác.

Anh chị em thân mến, vì thế trong Mùa Chay này chúng ta hãy cầu xin Chúa: “Fac cor nostrum secundum cor tuum: Xin uốn lòng chúng con nên giống Trái Tim Chúa” (Kinh cầu Rất Thánh Trái Tim Đức Chúa Giêsu) để có được một con tim mạnh mẽ và biết xót thương, ân cần và quảng đại, một con tim không thu mình lại, không vô cảm hay rơi vào cám dỗ của nạn toàn cầu hóa thói vô cảm.
Tôi ước mong và cầu nguyện cho Mùa Chay này đem lại hoa trái thiêng liêng cho mỗi tín hữu và mỗi cộng đoàn Giáo hội. Xin anh chị em cũng cầu nguyện cho tôi. Nguyện xin Chúa chúc lành cho anh chị em và xin Đức Mẹ gìn giữ anh chị em.

Vatican, ngày 4 tháng Mười 2014
Lễ Thánh Phanxicô Assisi
PHANXICÔ
(Đức Thành dịch theo bản tiếng Anh của vatican.va)

ĐGH Phanxicô

->Đọc thêm...

18.2.15

Đàn ông nên đọc, phụ nữ nên ghi nhớ điều này...


Đàn ông dù có giàu có đến đâu, thành đạt tới cỡ nào, ăn chơi ra sao, đã từng đốn đổ và qua đêm với bao nhiêu người phụ nữ, thì cũng nên chọn cho mình một người đàn bà vì yêu thương mà ở lại bên cạnh lúc khó khăn.


Bởi vì đời thì nhiều thứ phù du, hôm nay thành đạt đó, hôm nay giàu có đó, bạn bè đó, gái gú đó, nhưng ngày mai lỡ 2 bàn tay trắng, thì còn lại được gì? Đời, chẳng ai học được chữ ngờ đâu.
Khi bạn có tiền, bạn có thể mua được tất cả. Mua được bạn bè, mua được những mối quan hệ, mua được một con đàn bà đẹp đẽ đi bên cạnh mình, mua được cả những đêm giường chiếu thăng hoa. Nhưng bạn chẳng thể mua nỗi một người phụ nữ vì yêu thương mà hy sinh cả cuộc đời bên bạn, an ủi bạn lúc khó khăn, mỗi chiều chờ bạn về bên mâm cơm nóng hổi.

Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.
Đàn bà dù bao người đón đưa, bao người cung phụng. Nhưng nửa đêm gà gáy nếu bệnh hoạn nhấc điện thoại lên và gọi, ai chạy đến đầu tiên, thì nên gửi gắm cả đời cho người đó. Đàn ông bên bạn có thể giàu có, có thể phong lưu, có thể mua cho bạn những thứ hàng hiệu sa sỉ. Nhưng được gì khi đằng sau đó là sự cô đơn khi trái gió trở trời, không có người bên cạnh.

Vật chất vừa đủ thôi, vì tiền thì có thể làm ra, chứ người thật lòng yêu thương bạn thì có tiền cũng không mua được. Vật chất mà làm gì khi đêm về mình bạn cô đơn tủi thân rồi khóc rưng rức? Chỉ cần 1 người luôn đi bên cạnh, yêu thương và lo lắng, như vậy đủ rồi. Đàn bà có mạnh mẽ tới đâu, đến cuối cùng vẫn là đàn bà. Như những ngày đầu tạo hóa sinh ra, mong manh và yếu đuối. Vì vậy, họ vẫn cần đến 1 người đàn ông, để mỗi đêm về đưa cánh tay cho họ gối và ôm họ vào lòng.

Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều, nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ.

Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng.
Cuộc sống càng ngày càng có nhiều thứ làm tình yêu chao đảo, ừ đồng tiền, nó có sức mạnh rất lớn. Nhưng cuối cùng, nên trả tình yêu về với đúng ý nghĩa của nó.
Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng. Đừng vội buông bỏ, vì biết đâu trên đường sau này, bạn sẽ chẳng tìm được ai đó tốt hơn. Hạnh phúc, ở ngay bên bạn.

Hạ Nam
http://kenh13.info

->Đọc thêm...

Thử nghiệm: Xin người lạ thức ăn

->Đọc thêm...

17.2.15

Tình thắm duyên quê và những tuyệt phẩm về quê hương

->Đọc thêm...

9.2.15

Thư ngỏ gửi người không đi nhà thờ


Người lữ hành thân mến

Tôi xin chào bạn, người đang kiếm tìm hạnh phúc và ý nghĩa cuộc sống, giống như tất cả chúng tôi
Tôi biết là bạn rất chân tình nếu không, bạn đã không đọc bức thư này

Nhưng trước hết tôi mong bạn biết: chúng tôi rất nhớ bạn khi chúng tôi ở nhà thờ. Không có chúa nhật nào qua đi mà chúng tôi không cảm thấy sự vắng mặt của bạn. Chúng tôi nhớ bạn. Xin bạn đến với chúng tôi.

Đúng, tôi biết đây không phải là chuyện đơn giản. Triết gia Pascal từng nói, con tim có những lý lẽ của nó. Mà nhà thờ thì có những chuyện phức tạp. Có thể chính một trong những chuyện phức tạp này đã làm bạn khó bước qua ngưỡng cửa nhà thờ. Vì thế, tôi sẽ không cố gắng tô hồng nhà thờ làm gì.

Nhà thờ là một biểu hiện, còn –lâu-mới-đầy-đủ cho tình thương và lòng nhân từ của Chúa và cũng là một biểu hiện còn-lâu-mới-đầy-đủ cho ý chí cứu rỗi của Chúa đối với tất cả mọi người.Đôi khi nhà thờ lại ngăn chặn tình yêu của Chúa cũng nhiều như mức độ nó vén mở tình yêu này. Từ xưa đến nay, và bây giờ vẫn vậy, nó vẫn là một cỗ xe vừa mang ân phúc lại vừa gây tội lỗi. Làm sao chúng ta có thể vượt lên được khía cạnh đen tối này?

Về già, Carlo Carretto, văn sĩ nổi tiếng người Ý đã viết bài ca ngợi nhà thờ như sau:

Tôi phải phê phán nhiều người biết bao, nhà thờ của tôi, ấy vậy mà tôi yêu người nhiều biết dường nào!
Người đã làm cho tôi khổ đau nhiều hơn ai hết, ấy vậy mà tôi cũng hàm ơn người nhiều hơn ai hết thảy.
Tôi những muốn thấy người bị hủy diệt, ấy vậy mà tôi vẫn cần sự có mặt của người.

Người đã tạo ra quá nhiều tai tiếng cho tôi, ấy vậy mà chỉ duy nhất người mới làm cho tôi hiểu thế nào là thánh thiện.
Không ở đâu trên thế gian này tôi thấy nhiều chuyện trái khuấy, sai trái hơn ở người, ấy vậy mà tôi cũng chưa bao giờ trực nhận điều gì tinh khiết hơn, quảng dại hơn và đẹp đẽ hơn người.
Vô số lần tôi đã muốn đóng sập cửa tâm hồn tôi vào mặt người, ấy vậy mà hằng đêm, tôi cầu nguyện để tôi có thể chết trong vòng tay vững chãi của người.

Không, tôi không thể nào không có người, bởi tôi là một với người cho dù không phải là người trọn vẹn.

Vậy thì, tôi sẽ đi đâu?

Đi xây một nhà thờ khác?

Nhưng tôi không thể xây một nhà thờ nào khác không có cùng khiếm khuyết, vì chúng chính là những khiếm khuyết của tôi, hơn nữa, nếu tôi xây 1 nhà thờ khác, nó là nhà thờ của tôi, không phải là nhà thờ của Chúa.

Không, tôi đã già dặn. Tôi đã hiểu hơn!

Đó là một mô tả chin chắn về nhà thờ, vừa thực tế, vừa biểu lộ tình thương, Đó cũng là một mô tả chân thực. Nhà thờ có một lịch sử lâu dài, một lịch sử vừa ân phúc vừa tội lỗi và chúng ta, những người xây dựng nhà thờ trên trần thế đã không vinh danh Chúa cho đúng. Không ai vinh danh Chúa cho trọn vẹn. Chúng ta cần phải chấp nhận sự thật đó.

Tôi chỉ có thể suy đoán về những lý do khiến bạn không đi nhà thờ thường xuyên hay hoàn toàn không đến nhà thờ.
- Có thể bạn đã bị nhà thờ làm tổn thương,
- Có thể do chính cơ chế của Giáo Hội,
- Hoặc do một trong các linh mục hay các thừa tác vụ.
- Có thể bạn là một trong những người có trực nghiệm về sự chai đá, vô cảm và phỉ báng của nhà thờ đối với bạn.
- Hoặc về mặt trí tuệ, bạn thất vọng về nhà thờ, không thấy những giáo lý của nó phù hợp với cách biểu hiện của bạn về cuộc sống và các huyền nhiệm của cuộc sống.
- Hoặc cũng có thể bạn đã tìm thấy những gì bạn đang kiếm tìm ở một nơi nào khác, bên ngoài cánh cửa nhà thờ ngày xưa còn bé bạn đã đi.
- Hoặc bạn đã xa nhà thờ và không còn nghĩ đến nó nữa.
- Cũng có thể bạn thấy không cần vô nhà thờ trong cuộc sống của bạn .
- Hoặc bạn tin chắc rằng CGS và những lời giảng dạy của Chúa đã bị nhà thờ làm ô nhiễm, rằng CGS không bao giờ muốn xây nhà thờ, chỉ muốn dân chúng ghi khắc trong tim lời Chúa dạy, sống trong tình yêu và có thiện tâm.Có rất nhiều lý do khiến người ta không đi nhà thờ. Tôi chỉ có thể suy đoán về những lý do của bạn mà thôi.

Những lý do bạn không đi nhà thờ không phải là điều quan trọng của lá thư này. Ở đây tôi không muốn bảo vệ nhà thờ, viện dẫn đôi điều biện hộ cho nó hay lý luận phản bác lại một trong những lý do người ta đưa ra để không đi nhà thờ. Tôi cũng không muốn cố gắng đưa ra những lý do mà tôi nghĩ là giải thích vì sao đến nhà thờ là chuyện quan trọng. Đây không phải là lời biện hộ, mà là một lời cầu xin, một lời mời.

Xin bạn quay về! Hãy cùng đến với chúng tôi một lần nữa! Hoặc, nếu bạn chưa bao giờ thuộc về một nhà thờ nào, thì hãy đến với chúng tôi!
Có thể lần này bạn sẽ tìm thấy sức sống nơi nhà thờ và sẽ có thể đón nhận một vài ân phúc. Có thể lần này bạn sẽ thấy nhà thờ trong chính bản thân bạn để tha thứ những khiếm khuyết của nhà thờ, thấy những khiếm khuyết này cũng chính là những khiếm khuyết của bạn, và thấy vì sao CGS lại chọn một cỗ xe không hoàn hảo như vậy để chuyển tải sự hiện diện của Người. Cũng có thể lần này bạn sẽ thấy ở nhà thờ điều mà CGS cũng đã từng thấy – một cộng đoàn không hoàn hảo gồm những người bạn và tôi, đầy tội lỗi, đầy ngã chấp, tùn mún, nhỏ nhen, không chân thành, quảng đại và thanh khiết, một nhóm người đáng để mình hy sinh vì họ- và thuộc về. Bạn hãy đến với chúng tôi!

Kẻ lữ hành và thành viên khiếm khuyết của nhà thờ.

(Ronald Rolheiser, trong cuốn biên tập lại đời mình trang 42-46)
gpcantho.com

->Đọc thêm...

8.2.15

ĐGH Phanxicô công nhận hai linh mục Ba Lan tử vì đạo ở Peru


Cha Michele Tomaszek và Cha Zbigneo Strzalkowski thuộc Dòng Anh Em Hèn Mọn, đã bị giết vào ngày 9 tháng 8, năm 1991, bởi nhóm khủng bố “Shining Path” ở Peru. Vào thời điểm bị giết, hai ngài ở độ tuổi 31 và 33.

Cả hai linh mục Dòng Phanxicô làm việc tại thị trấn Pariacoto dãy Andes ở Peru, nơi các ngài đã sống 11 năm. Vào thời điểm đó, khu vực này đang đấu tranh để thoát khỏi khỏi suy thoái kinh tế, trong khi bọn khủng bố Shining đã giết hàng ngàn dân thường và các nhà lãnh đạo chính quyền địa phương trong một nỗ lực để giành lại chế độ cộng sản lên nắm quyền.


Công việc giúp đỡ người nghèo của hai linh mục người Ba Lan ở Pariacoto được coi là một mối đe dọa bởi những kẻ khủng bố, chúng nhận thấy những nỗ lực kết nạp thành viên mới của chúng bị cản trở.

Cha Fr. Strzalkowski rước Mình Thánh tại giáo xứ trong khi chờ linh mục anh trai của mình cử hành chầu Thánh Thể. Sau khi lễ kết thúc, họ đóng cửa nhà thờ. Ngay sau đó, một vài người đàn ông đeo mặt nạ trượt tuyết gõ cửa và yêu cầu được nói chuyện với các linh mục này.

Khi hai linh mục bước ra cửa, những người đàn ông đeo mặt nạ đã trói tay và ném các ngài vào một chiếc xe tải nhỏ. Chúng đã đưa hai ngài tới thị trấn lân cận Pueblo Viejo. Trên đường đi, chúng thẩm vấn các ngài và cáo buộc các ngài “lừa dối nhân dân” và “làm lây nhiễm người dân bằng cách phân phát lương thực từ Caritas của đế quốc.” Chúng cũng cáo buộc các linh mục trong việc cản trở cuộc cách mạng của chúng bằng cách rao giảng hòa bình. Khi đến nghĩa trang địa phương, hai ngài và ông thị trưởng bị xử tử.

Hội đồng Giám mục Peru lên án vụ sát hại hai nhà truyền giáo nói, “Lại một lần nữa cam kết sẽ tạo ra nền văn minh của tình yêu trên đất nước chúng ta, Giáo Hội mạnh mẽ lên án tình trạng bỉ ổi đẫm máu này dẫn đến không có cách nào thoát khỏi tình trạng nguy kịch Peru đang phải đối mặt.”

Sau khi nhận được tin này, Đức Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II gọi các tu sĩ này là “các tân tử đạo của Peru.”

Cuộc tử đạo của hai linh mục người Ba Lan đã được Đức Thánh Cha Phanxicô công nhận vào thứ Ba; cùng với sự tử đạo của linh mục người Ý, cha Alessandro Dordi, người đã bị giết bởi “Shining Path” 16 ngày sau đó; và Tổng Giám mục Oscar Romero Salvador, người đã bị bắn trong khi dâng Thánh Lễ tại một bệnh viện ở San Salvador vào năm 1980.

Jos. Tú Nạc, NMS

->Đọc thêm...